shào xiǎo lí jiā lǎo dà huí 少 小 离 家 老 大 回 , xiāng yīn wú gǎi bìn máo shuāi 乡 音 无 改 鬓 毛 衰 。 ér tóng xiāng jiàn bù xiāng shí 儿 童 相 见 不 相 识 , Xiào wèn kè cóng hé chù lái 笑 问 客 从 何 处 来 。 古诗今译 小时候我离开了家乡,到老年才回来,家乡的口音没有改变而鬓发却已斑白。孩子们看见我却没有人认识我,笑着询问我是从哪里来的。 本文来源:https://www.wddqw.com/doc/4b0661d0366baf1ffc4ffe4733687e21ae45ffe2.html